Hiện nay, dù đã chuyển sang đào tạo theo học chế tín chỉ nhưng phương pháp giảng dạy các môn lý luận Mác-Lênin nói chung và môn chủ nghĩa xã hội khoa học nói riêng ở Đại học Đà Nẵng chủ yếu vẫn là thuyết trình, độc thoại trên lớp. Đây là phương pháp truyền thống, đã trở nên quen thuộc đối với hầu hết các giảng viên. Theo chúng tôi, điều này có sự hợp lý ở những mức độ nhất định.
- Trước hết, chủ nghĩa xã hội khoa học là một trong những môn học nặng về lý luận và tính chính trị-xã hội trực tiếp, mang tính trừu tượng và khái quát cao. Bên cạnh những tri thức khoa học với nhiều khái niệm, thuật ngữ, phạm trù, quy luật cần phải được giải thích rõ, môn học này còn phải chuyển tải đến người học nhiều nội dung quan trọng trong đường lối, chính sách của Đảng và nhà nước ta. Trong điều kiện các trường chưa có đủ giáo trình và tài liệu tham khảo cho sinh viên, việc sử dụng phương pháp này đã khắc phục được sự thiếu hụt về giáo trình và tài liệu, giúp cho người học nắm được một cách cơ bản nội dung môn học.
- Thứ hai, phương pháp thuyết trình phù hợp với lớp học đông. Hiện này, ở hệ đào tạo chính quy, ngoài trường Đại học Kinh tế, còn lại các trường khác trong Đại học Đà Nẵng môn chủ nghĩa xã hội khoa học (và nhiều môn học khác) đều phải học theo khối (ghép lớp) với số lượng trung bình trên, dưới 100 sinh viên/lớp. Ở trường Cao đẳng Công nghệ có những lớp học trên 150 sinh viên. Đối với các hệ đào tạo tại chức và đào tạo từ xa số lượng học viên còn đông hơn.
- Thứ ba, việc giảng viên sử dụng khá phổ biến phương pháp thuyết trình bởi vì nó đơn giản, dễ vận dụng, không đòi hỏi những phương tiện thiết bị dạy học hiện đại, người học và người giảng đỡ vất vả.
Từ năm học 2005-2006 Đại học Đà Nẵng đã chuyển sang đào tạo theo học chế tín chỉ, nhưng trong điều kiện thực tế hiện nay, chúng ta chưa thể “chia tay” với phương pháp thuyết trình truyền thống mà chỉ có thể cải tiến bằng cách kết hợp nó với các phương pháp khác nhằm tích cực hóa hoạt động nhận thực của sinh viên. Với kinh nghiệm của mình trong thực tiễn giảng dạy, chúng tôi cho rằng trong giờ lên lớp, giảng viên nên kết hợp nhiều phương pháp giảng dạy khác nhau tuỳ thuộc vào nội dung bài giảng, điều kiện lớp học và đối tượng sinh viên. Nên kết hợp phương pháp thuyết trình với nêu vấn đề, vấn đáp và đối thoại. Sự kết hợp này cùng một lúc phát huy được những ưu điểm và khắc phục được những hạn chế của từng phương pháp, hạn chế tính thụ động, ỷ lại trong việc tiếp thu kiến thức của sinh viên, buộc người học phải tập trung vào bài giảng, phải suy nghĩ, đóng góp ý kiến xây dựng bài học. Sự kết hợp này đòi hỏi cả thầy và trò phải nỗ lực cao, phải đầu tư nhiều thời gian và công sức cho bài học.
Việc tăng cường dạy học nêu vấn đề và vấn đáp, đối thoại đòi hỏi giảng viên phải có kiến thức sâu rộng, phải chuẩn bị kĩ giáo án và thường xuyên cập nhật những tri thức, thông tin mới. Trong từng chương, từng phần giảng viên phải xây dựng được các tình huống có vấn đề. Đó là các tình huống đòi hỏi sự tìm tòi, đào sâu suy nghĩ, phát triển và mở rộng kiến thức. Giảng viên phải giới thiệu rõ những vấn đề cần nghiên cứu và các tài liệu có liên quan giúp cho sinh viên tham khảo. Các nội dung Seminar đòi hỏi phải được chuẩn bị kĩ, cần gợi ý cho sinh viên một hệ thống câu hỏi mang tính định hướng để giúp cho người học tự nghiên cứu. Ngoài ra, giảng viên cần hướng dẫn sinh viên tự học (hướng dẫn cách ghi chép, đọc tài liệu, chuẩn bị nội dung Seminar…).
Những năm gần đây, với sự phát triển mạnh mẽ của công nghệ thông tin, giảng dạy với sự trợ giúp của máy tính, giảng dạy đa phương tiện (Mutimedia) đã ra đời và ngày càng trở nên thông dụng. Tuy nhiên, trong điều kiện của Đại học Đà Nẵng hiện nay hình thức giảng dạy này còn ít và chưa phổ biến.