Skip to content Skip to navigation

OpenStax_CNX

You are here: Home » Content » van hoc

Navigation

Lenses

What is a lens?

Definition of a lens

Lenses

A lens is a custom view of the content in the repository. You can think of it as a fancy kind of list that will let you see content through the eyes of organizations and people you trust.

What is in a lens?

Lens makers point to materials (modules and collections), creating a guide that includes their own comments and descriptive tags about the content.

Who can create a lens?

Any individual member, a community, or a respected organization.

What are tags? tag icon

Tags are descriptors added by lens makers to help label content, attaching a vocabulary that is meaningful in the context of the lens.

This content is ...

Affiliated with (What does "Affiliated with" mean?)

This content is either by members of the organizations listed or about topics related to the organizations listed. Click each link to see a list of all content affiliated with the organization.
  • VOCW

    This module is included inLens: Vietnam OpenCourseWare's Lens
    By: Vietnam OpenCourseWare

    Click the "VOCW" link to see all content affiliated with them.

Recently Viewed

This feature requires Javascript to be enabled.
 

van hoc

Module by: Đậu Hoàn. E-mail the author

Giang Nam

1. Quê Hương - 1960

Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ "Ai bảo chăn trâu là khổ" Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao. Những ngày trốn học Đuổi bướm cầu ao Mẹ bắt được... Chưa đánh roi nào đã khóc! Có cô bé nhà bên Nhìn tôi cười khúc khích... Cách mạng bùng lên Rồi kháng chiến trường kỳ Quê tôi đầy bóng giặc Từ biệt mẹ, tôi đi Cô bé nhà bên (có ai ngờ!) Cũng vào du kích Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi!) Giữa cuộc hành quân không nói được một lời Đơn vị đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lại Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi... Hòa bình tôi trở về đây Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày Lại gặp em Thẹn thùng nép sau cánh cửa Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ Chuyện chồng con (khó nói lắm anh ơi!) Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi Em để yên trong tay tôi nóng bỏng... Hôm nay nhận được tin em Không tin được dù đó là sự thật Giặc bắn em rồi, quăng mất xác Chỉ vì em là du kích, em ơi! Đau xé lòng anh, chết nửa con người! Xưa yêu quê hương vì có chim, có bướm Có những ngày trốn học bị đòn, roi Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất Có một phần xương thịt của em tôi./.

2. Nghe em vào Đại học – 1961

Nghe em vào Đại học Nửa tin nửa ngờ tên lại trùng tên Hôm nay nhận được tin em Nét chữ nghiêng nghiêng cười trên giấy trắng Anh ngồi đây thấy trời hửng nắng Trên Hồ Gươm và trên mắt đầu em Ngọn gió quê hương sông rạch dịu hiền. Miền Nam em ơi, còn nhớ Kháng chiến năm nào gian khổ Đồn giặc bủa vây thôn xóm điêu tàn Trường giặc đốt rồi, còn lại ánh trăng Giữa hai trận càn, anh dạy em học chữ. Mẩu than đen vẽ lên tường gạch đỏ Những lá cờ cao bên những vòng tròn Đầu nghiêng nghiêng theo nét chữ run run. Có những buổi học em học bài không thuộc Anh không mắng nhưng em buồn, em khóc Thương em, anh cố dỗ dành: "Ràng học sau này cho được bằng anh Để chép bài ca, đọc thông tin tức..." Ôi mơ ước tầm thường đơn giản nhất Sao ngày xưa vẫn quá lớn, em ơi! "Bài ca" hôm nay em chép được rồi Không phải bài "Đoàn quân đi..." thuở trước Anh chưa bước chân vào trường Đại học Chưa lên giảng đường, chưa mặc áo sinh viên Chưa biết vì sao ngày, tối tiếp liền Chưa biết quê ta nơi nào nhiều quặng... Giặc dành cho ta nhà tù, bom đạb Bảy năm rồi trong sáu lửa đấu tranh Thầy giáo dạy em năm trước học vần Vẫn chưa vượt quá chương trình cấp một! Vẫn chật vật với những bài số học Thư viết cho em phải xóa, sửa mấy lần Anh không buồn vì anh biết em anh Đang ngồi they anh dưới mái trường Đại học. Mai ngày nước nhà thống nhất Em lại về dạy chữ cho anh Không phải bằng than vẽ, gạch thềm đình Không phải phập phồng giửa vòng đại giặc. Em sẽ bảo anh: cố lên, gắng học Anh sẽ mỉm cười nhớ những đêm trăng Chế độ cho em đôi cánh chim bằng Và vinh dự được làm người đi trước! Anh sẽ để riêng một đêm thức suốt Kể em nghe chuyện chiến đấu miền Nam Câu chuyện mở đầu: "Thuở ấy, ở quê hương Anh chỉ học có một trường: Cách mạng"./.

Hữu Loan

1. Màu tím hoa sim (1949, khóc vợ Lê Đỗ Thị Ninh)

Nàng có ba người anh đi bộ đội Những em nàng Có em chưa biết nói Khi tóc nàng xanh xanh Tôi người Vệ quốc quân xa gia đình Yêu nàng như tình yêu em gái Ngày hợp hôn nàng không đòi may áo mới Tôi mặc đồ quân nhân đôi giày đinh bết bùn đất hành quân Nàng cười xinh xinh bên anh chồng độc đáo Tôi ở đơn vị về Cưới nhau xong là đi Từ chiến khu xa Nhớ về ái ngại Lấy chồng thời chiến binh Mấy người đi trở lại Nhỡ khi mình không về thì thương người vợ chờ bé bỏng chiều quê... Nhưng không chết người trai khói lửa Mà chết người gái nhỏ hậu phương Tôi về không gặp nàng Má tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối Chiếc bình hoa ngày cưới thành bình hương tàn lạnh vây quanh Tóc nàng xanh xanh ngắn chưa đầy búi Em ơi giây phút cuối không được nghe nhau nói không được trông nhau một lần Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím áo nàng màu tím hoa sim Ngày xưa một mình đèn khuya bóng nhỏ Nàng vá cho chồng tấm áo ngày xưa... Một chiều rừng mưa Ba người anh trên chiến trường đông bắc Được tin em gái mất trước tin em lấy chồng Gió sớm thu về rờn rợn nước sông Đứa em nhỏ lớn lên Ngỡ ngàng nhìn ảnh chị Khi gió sớm thu về cỏ vàng chân mộ chí Chiều hành quân Qua những đồi hoa sim Những đồi hoa sim những đồi hoa sim dài trong chiều không hết Màu tím hoa sim tím chiều hoang biền biệt Có ai ví như từ chiều ca dao nào xưa xa Áo anh sứt chỉ đường tà Vợ anh chưa có mẹ già chưa khâu Ai hỏi vô tình hay ác ý với nhau Chiều hoang tím có chiều hoang biết Chiều hoang tím tím thêm màu da diết Nhìn áo rách vai Tôi hát trong màu hoa Áo anh sứt chỉ đường tà Vợ anh mất sớm, mẹ già chưa khâu... Màu tím hoa sim, tím tình trang lệ rớm Tím tình ơi lệ ứa Ráng vàng ma và sừng rúc điệu quân hành Vang vọng chập chờn theo bóng những binh đoàn Biền biệt hành binh vào thăm thẳm chiều hoang màu tím Tôi ví vọng về đâu Tôi với vọng về đâu Áo anh nát chỉ dù lâu…/.

2. HOA LÚA (1955)

Em là con gái đồng xanh Tóc dài vương hoa lúa Đôi mắt em mang chân trời quê cũ Giếng ngọt, cây đa Anh khát tình quê ta trong mắt em thăm thẳm Nhạc quê hương say đắm Trong lời em từng lời Tiếng quê hương muôn đời và tiếng em là một Em ca giữa đồng xanh bát ngát Anh nghe quê ta sống lại hội mùa Có vật trụi, đánh đu, kéo hẹ, đánh cờ Có dân ca quan họ Trai thôn Thượng, gái thôn Đoài hai bên gặp gỡ Cầm tay trao một miếng trầu Yêu nhau cởi áo cho nhau Về nhà dối mẹ qua cầu gió bay Quê hương ta núi ngất, sông đầy Bát ngát làng tre, ruộng lúa Em gái quê hương mang hình ảnh quê hương Xa em năm nhớ, gần em mười thương Còn bàn tay em còn quê hương mãi Em mang nguồn ân ái Căng ngực trẻ hai mươi và trong mắt biếc nhìn anh Em gái quê si tình Chưa bao giờ được yêu đương trọn vẹn... Anh yêu em muôn vàn như quê ta bất diệt Quê hương ta ơi từ nay càng đẹp Tình yêu ta ơi từ nay càng sâu Ta đi đầu sát bên đầu Mắt em thăm thẳm đựng màu quê hương./.

T.T.Kh

1. Hai sắc hoa tigôn

Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc Tôi chờ người ấy với yêu thương Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng Dải đường xa vút bóng chiều phong, Và phương trời thẳm mờ sương cát, Tay vít dây hoa trắng lạnh lòng. Người ấy thường hay vuốt tóc tôi, Thở dài trong lúc thấy tôi vui. Bảo rằng hoa dáng như tim vỡ, Anh sợ tình ta cũng thế thôi. Thuở đó nào tôi có hiểu gì, Cánh hoa tan tác của sinh ly, Cho nên cười đáp: mầu hoa trắng Là chút lòng trong chẳng biết suy. Đâu biết lần đi một lỡ làng Dưới trời đau khổ chết yêu đương. Người xa xăm quá, tôi buồn lắm Trong một ngày vui, pháo nhuộm đường. Từ đấy thu rồi thu lại thu, Lòng tôi còn giá đến bao giờ. Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ "Người ấy" cho nên vẫn hững hờ. Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời, Ái ân lạt lẽo của chồng tôi, Mà từng thu chết, từng thu chết, Vẫn giấu trong tâm bóng một người. Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa Nhung hồng tựa trái tim tan vỡ Và đỏ như màu máu thắm phai Tôi nhớ lời người đã bảo tôi, Một mùa thu cũ rất xa xôi. Đến nay tôi hiểu thì tôi đã Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi! Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ, Chiều thu hoa đỏ rụng, chiều thu... Gió về lạnh lẽo chân mây vắng, Người ấy ngang sông đứng ngóng đò. Nếu biết rằng tôi đã có chồng, Trời ơi, người ấy có buồn không? Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ, Tựa trái tim phai, tựa máu hồng./.

2. Bài thơ thứ nhất

Thủa trước hồn tôi phơi phới quá, Lòng thơ nguyên vẹn một làn hương Nhưng nhà nghệ sỹ từ đâu lại Êm ái trao tôi một vết thương. Tai ác ngờ đâu gió lại qua Làm linh giấc mộng những ngày hoa Thổi tan âm điệu du dương trước Và tiễn người đi bến cát xa Ở lại vườn Thanh có một mình Tôi yêu hoa rụng lúc tàn canh Yêu trăng lặng lẽ rơi trên áo Yêu bóng chim qua, nắng lướt mành. Và một ngày kia tôi phải yêu Cả chồng tôi nữa lúc đi theo Những cô áo đỏ sang nhà khác Gió hỡi làm sao lạnh rất nhiều. Từ đấy không mong, không dám hẹn Một lần gặp nữa dưới trăng nghiêm Nhưng tôi vẫn chắc nơi trời lạ Người ấy ghi lòng vẫn nhớ em. Đang lúc lòng tôi muốn tạm yên Bỗng ai mang lại cánh hoa tim Cho tôi ép nốt dòng dư lệ Nhỏ xuống thành thơ khóc chút duyên. Đẹp gì một mảnh lòng tan vỡ Đã bọc hoa tàn dẫu xác xơ Tóc úa giết tàn đời thiếu phụ Thì ai trông ngóng chả nên chờ. Viết đoạn thơ đầu lo ngại quá Vì tôi còn nhớ hẹn nhau xưa Cố quên đi nhé, câm mà nín Đừng thở than bằng những giọng thơ. Tôi run sợ nốt lặng im nghe Tiếng lá thu khô xiết mặt hè Như tiếng chân người len lén đến Song đời nào dám tưởng ai về. Tuy thế tôi tin vẫn có người Thiết tha theo đuổi nữa than ôi! Biết đâu tôi một tâm hồn héo Bên cạnh chồng nghiêm đứng tuổi rồi./.

Màu máu tigon – Thâm Tâm

Người ta trả lại cánh hoa tàn Thôi thế duyên tình đã dở dang Màu máu tigon đà biến sắc Tim người yêu cũ phủ màu tang K. hỡi, người yêu của tôi ơi Nào ngờ em giết chết một người Dưới mồ đau khổ anh ghi nhớ Hình ảnh em hoài, mãi thế thôi Quên làm sao được thuở ban đầu Một cánh tigon dạ khắc sâu Mỗi cánh hoa xưa màu kỷ niệm Nay còn dư ảnh trái tim đau Anh biết làm sao được hỡi trời Dứt tình sao nổi, nhớ không thôi Thôi, em hãy giữ cành hoa úa Kỷ niệm ngàn năm của cuộc đời./.

Dại khờ                                 Xuân Diệu

Người ta khổ vì yêu không phải cáchYêu sai duyên, và mến chẳng nhằm ngườiCó kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơiNgười ta khổ vì xin không phải chỗ

Đường êm quá ai đi mà nhớ ngóĐến khi hay, gai nhọn đã vào xươngVì thả lỏng không kiềm chế dây cươngNgười ta khổ vì lui không được nữa

Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứaNhưng tim không mà tưởng tượng tràn đầyMuôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mâyDấn thân mãi để thân mãi để kiếm trời dưới đất

Người ta khổ vì cố chen ngõ chậtCửa đóng bưng nên càng quyết xông vàoRồi bị thương, người ta giữ gươm daoKhông muốn chữa, không chịu lành thú độc./.

Kẻ đi tìm tình yêu -

Tôi đi tìm cái nửa của tôiNhưng tìm mãi đên bây giờ không thấyTình yêu của tôi ơi? Em là ai vậy?Sao để tôi tìm, tìm mãi tên em

Chiều dần buông, thành phố vào đêmSân cỏ, đường cây từng đôi ríu rítHọ may mắn hơn tôi, hay họ không biếtNửa của mình hay nửa của ai?

Tôi đi tìm cái nửa của tôiVà có thể suốt đời không tìm thấyNên chẳng còn em tôi đành sống vậyKhông lấy nửa của ai làm nửa của mình

Cái na ná tình yêu thì có trăm ngànNhưng đích thực tình yêu chỉ có mộtNên nhiều lúc lầm tưởng mình đã gặpNửa của mình nhưng nào phải của mình đâu

Không phải của mình, chẳng phải của nhauThì thượng đế ơi, đừng bắt tôi lầm tưởngBởi tôi biết khổ đau hay vui sướngLà đúng sai trong tim nửa của mình

Tôi đi tìm em, vâng tôi đã đi tìmVà có thể trên đời này đâu cóEm cũng đi tìm, tìm tôi như thếChỉ có điều chưa nhận ra nhau./.

Content actions

Download module as:

Add module to:

My Favorites (?)

'My Favorites' is a special kind of lens which you can use to bookmark modules and collections. 'My Favorites' can only be seen by you, and collections saved in 'My Favorites' can remember the last module you were on. You need an account to use 'My Favorites'.

| A lens I own (?)

Definition of a lens

Lenses

A lens is a custom view of the content in the repository. You can think of it as a fancy kind of list that will let you see content through the eyes of organizations and people you trust.

What is in a lens?

Lens makers point to materials (modules and collections), creating a guide that includes their own comments and descriptive tags about the content.

Who can create a lens?

Any individual member, a community, or a respected organization.

What are tags? tag icon

Tags are descriptors added by lens makers to help label content, attaching a vocabulary that is meaningful in the context of the lens.

| External bookmarks